Snack's 1967
BLOG CẬP NHẬT
07:07 - 03/04/25

Lắng Nghe Nước Mắt

Chủ Đề Được Viết Và Kiểm Duyệt Bởi:Admin

Đã từng yêu
Đã từng khóc ...
Đã từng tổn thương ..
Vì một con người thân
yêu giờ trở nên xa lạ...
Nỗi đau của quá khứ
Nỗi đau của tâm hồn...
Nỗi đau của lòng vị tha
và sự ích kỷ .!!
Cái tôi của hiện tại liệu
có đủ lớn để đánh bại
cái tôi của quá khứ , của
nỗi đau chồng chất của
thù hận kiếp trước kiếp
sau !
Thời gian sẽ là liều
thuốc bổ để làm nhạt
nhòa đi nỗi đau,
phai mờ đi phần nào của
sự vụn vỡ , cũng là để
hàn gắn yêu thương nối
liền quá khứ và hiện tại.
Cảm xúc của con người
thật là khó để nắm
bắt .Lúc thì nhẹ nhàng ,
ưu tư lúc lại dữ dội cháy
bỏng . Chắc bởi lẽ thế
mà chúa đã ban cho con
người ta cái gọi là tình
yêu để kiềm chế cảm
xúc . Cũng như tôi lúc
này đang phải gồng
mình lên chịu đựng nỗi
đau của sự phản bội ,
buồn thật . Mười sáu
tuổi chưa phải là đã
lớn , nhưng một khi đã
lớn thì sẽ yêu rất nhiều .
Đôi lúc tôi tự hỏi ’’ Tại
sao mình lại yêu anh ta
“ khi mà đã biết quá rõ
về cái bản chất lăng
nhăng của anh . Chính
tôi cũng không lý giải
được nguyên nhân là tại
sao nữa . Đơn giản chỉ
là yêu và yêu thôi . Cuộc
sống mà , đâu thể bắt
ép người khác yêu mình
đuợc , có lẽ từ trước
đến giờ chỉ có mình tôi
là yêu anh . Tình yêu
đơn phương ư , cứ coi
là thế đi . Nhưng vì
sao ? anh không yêu tôi
mà còn chấp nhận làm
bạn trai của tôi để làm
gì … để làm tôi tổn
thương …tôi đau như
bây giờ ư . Tôi muốn
khóc quá , mối tình đầu
của tôi giờ đây chỉ còn
là cát bụi hư vô .
Bây giờ khi đã buông
tay , để anh đến với
người con gái khác , tôi
mới ngộ ra rằng … vốn
dĩ từ trước đến giờ tôi
chưa từng là gì trong
trái tim anh . Lang thang
trên con đường quen
thuộc , nơi đã chất
chứa bao nhiêu kỷ niệm
đẹp của tôi và anh , của
cái ngày xưa đầy hồn
nhiên và mơ mộng …
một cái gì đó nhói đau
trong tôi . Vẫn ngôi nhà
này , vẫn con đường
này…nhưng lại không có
anh , giờ chỉ còn lại mình
tôi hụt hẫng và bơ vơ .
Trời bắt đầu đổ mưa ,
mưa tầm tã , tôi thực
sự không thể kìm nén
được nữa rồi … từng
giọt nước mắt lăn dài
trên gò má tôi . Vâng !
Tôi đang khóc , khóc
cho cái mối tình vụt đến
rồi vụt đi này . Tôi muốn
khóc để trút bỏ đi cái
nỗi đau đang dằng xé
trong trái tim bé nhỏ
này , khóc để rồi quên đi
tất cả . Tôi muốn quên
hết , quên sạch sẽ
những gì thuộc về anh
Đau đủ rồi …
Đứng dậy nào …
Vứt cái đống cảm xúc
vớ vẩn đó đi…
Mày phải là mày của lúc
trước nhé …
Có thể như thế mày
mới sống tốt được …
Luôn vui vẻ , hay cười ,
bất cần ai …
Đó mới là mày …
Đừng ai bước vào cuộc
sống của tôi nữa nhé …
Đau như thế đủ rồi …
Đừng quan tâm tôi
nhiều quá ,để rồi lại bỏ
rơi tôi …
Niềm tin á … mất rồi
Hạnh phúc á… ảo lắm
Tất cả … giờ chỉ còn là
quá khứ mà thôi . Nhất
định sau ngày hôm nay ,
tôi sẽ quên được anh …
nhất định là như thế.
Tôi đưa tay lên quẹt đi
giọt nước mắt cuối
cùng còn đọng lại trên
khóe mi . Không biết là
tôi đã khóc được bao
lâu rồi nữa , chỉ biết
rằng bây giờ tôi đã cảm
thấy dễ chịu hơn . Tôi
về nhà trong bộ dạng
ướt sũng , toàn thân
khẽ run lên vì lạnh ,
nhưng điều đó không
khiến tôi bận tâm gì
nhiều bây giờ tôi chỉ
muốn ngủ và ngủ thôi .
Khẽ đẩy cánh cửa , tôi
nhẹ nhàng bước vào
trong nhà . Bây giờ đã là
9 giờ tối . Tôi đã lang
thang cả ngày trời ở
ngoài đường rồi . Đã về
muộn lại còn ở trong bộ
dạng thế này , thể nào
tôi cũng bị la cho coi .
Thôi kệ đi … bây giờ thì
tôi không còn sợ gì hết .
Tôi lết cái xác không
hồn đi ngang qua phòng
khách . Tiếng nói ở
trong phòng vọng ra làm
tôi đứng sững lại , quét
ánh mắt vào trong
phòng trái tim tôi lại khé
nhói lên .
- Rất cảm ơn hai vị đã
nuôi dưỡng cháu trong
thời gian vừa qua ,
chúng tôi thực sự
không biết làm gì để
báo đáp hai người . Tôi
thực sự rất rất vui khi
tìm lại được cháu nó .
Hôm nay chúng tôi đến
đây xin được đón cháu
nó về … liệu có được
không …- Một người phụ
nữ mái
tóc đã bạc đi mất một
nửa , ánh mắt khắc khổ
đang ngồi khóc sụt sùi
trước mặt ba mẹ tôi
- Kìa mẹ … - Chàng trai
ngồi bên cạnh bà ta
quay sang đỡ bà ta
đứng dậy
Giọng nói này khuôn mặt
này không lẫn vào đâu
được chính là anh …
Bịch …
Chiếc cặp trên tay tôi từ
từ rơi xuống , chuyện gì
đang sảy ra với tôi thế
này . Tôi trượt theo
cánh cửa rồi dựa hẳn
vào tường . Đầu óc tôi
quay cuồng đau đến tê
tái …
Người đàn bà kia và anh
ta đang làm gì ở đây
vậy , họ nói tôi không
phải … là con ruột của ba
mẹ tôi ư . Chuyện này
rốt cuộc là thế nào . Tại
sao …tại sao ? Mọi
chuyện lại tồi tệ như
thế , tôi không muốn
như thế này chút nào .
Ai có thể cho tôi biết
bây giờ tôi phải làm gì
đây . Tôi hoảng loạn
thực sự , mọi chuyên
xảy ra bất ngờ quá làm
tôi không tài nào thích
ứng kịp . Đầu óc tôi
choáng váng , hiện thực
và quá khứ đan xen lấy
nhau , mờ mờ ảo ảo ,
từng mảng kí ức rời rạc
chợt ùa về.
- Anh hai , lớn lên nhất
định em sẽ lấy anh –
Một bé gái chừng 3, 4
tuổi kháu khỉnh đang
ôm chầm lấy cổ của anh
trai cô bé nũng nịu
- Không được đâu bé
ngốc của anh ạ …- Cậu
bé làm vẻ mặt hình sự ,
búng chóc một cái vào
mũi của cô bé rồi khẽ
cười
- Tại sao lại không
được , bé tũn yêu anh
lắm mà
- Đơn giản chỉ vì chúng
ta là anh em ruột
Tiếng nói ngô nghê của
hai đứa trẻ vang vọng
trong đầu nó . Hình ảnh
hai đứa trẻ một trai
một gái đang cõng nhau
đi dọc bờ hồ hiện lên rõ
ràng đến tê tái . ’’ Đơn
giản chỉ vì chúng ta là
anh em ruột … anh em
ruột ‘ . Thế đấy biết
được sự thật là một
niềm hạnh phúc , nhưng
đó lại là một sự thật
quá thật , trần trụi đến
tan nát cõi lòng
- Ai ở ngoài đó thế
Tôi giật mình choàng
tỉnh phóng vội ra phía
cửa . Tôi lao ra ngoài
màm mưa như một con
thiêu thân , mặc kệ
tiếng la hét phía sau ,
tôi vẫn ra sức mà chạy .
Nước mưa hòa quyện
với nước mắt chảy
xuống môi tôi mặn chát
- Băng … đừng chạy
nữa , em dừng lại đi
được không ?
Tiếng hét của anh hòa
cùng với tiếng mưa rơi
nặng hạt vang đến tai
tôi . Giọng nói ấy , hình
bóng ấy đã khiến tôi
đau khổ trong suốt thời
gian qua đang hiện lên
trước mắt tôi rõ ràng
như thế , nhưng giờ
đây tôi lại không thể
chạm vào anh được
nữa , không thể nói lời
yêu anh được nữa rồi .
Tôi và anh là anh em …
anh em đấy !
Rõ ràng là rất gần
nhưng lại không thể
đưa tay ra với lấy …
Rõ ràng là yêu nhau rất
sâu đậm nhưng mãi mãi
họ không thể thuộc về
thế giới của nhau … !
Chỉ vài phút sau , anh
đã tóm được tôi , anh
ôm tôi vào lòng để tôi
gục đầu trên vai anh .
Hai thân hình ướt sũng
ôm lấy nhau … lạnh
buốt . Tôi khóc òa lên
trong vòng tay lạnh lẽo
ấy . Trái tim tôi bây giờ
đã thực sự tan nát rồi ,
thực sự là đau đến xé
lòng . Anh siết chặt lấy
tôi . Tôi biết anh cũng
đang rất đau , đau
chẳng kém gì tôi
- Băng …anh xin lỗi , quay
về với anh nhé ?
- …Quay về để làm em
gái anh ư …không , tôi
không muốn …TÔI
KHÔNG MUỐN ! – Tôi hét
lên rồi đẩy mạnh anh
ra , tôi nhìn anh ánh
mắt tràn đầy sự trách
móc và căm hận . Anh
cũng nhìn lại tôi , ánh
mắt như xoáy sâu vào
cõi lòng đang rỉ máu của
tôi ,cái ánh mắt xót xa
thương cảm ấy tôi
không cần . Cái tôi cần là
tình yêu của anh kìa .
Sao ông trời lại bất công
với tôi như thế cơ chứ ,
TẠI SAO ?
Anh bước vào đời tôi
nhẹ nhàng như gió
mỏng manh như cỏ rồi
để lại trong tôi bao cay
đắng ngút ngàn
Khi bạn đang sống trong
một gia đình hạnh phúc
tột bậc , bất chợp một
ngày có một người đến
và nói với bạn rằng bạn
không phải là con ruột
của cái gia đình hạnh
phúc ấy và người con
trai mà bạn yêu sâu
đậm nhất lại trở thành
anh trai của bạn . Lúc đó
bạn mới có thể hiểu rõ
được tâm trạng của tôi
lúc này . Đau ? không ,
buồn ? không , xót xa ?
không , nực cười ? đúng
rất nực cười . Cuộc sống
đúng là còn quá nhiều
điều bất ngờ
- Tại sao anh lại biết tôi
là em gái anh , tại sao
anh không giữ kín cái sự
thật này mãi mãi cùng
với người con gái mà
anh đã
chọn , tại sao anh phải
nói ra …tại sao ? – Tôi
gào lên trong nỗi đau
vụn vỡ và nước mắt
nghẹn ngào
- Anh đã đi xét nghiệm
ADN , sợi dây chuyền
trên cổ em là do chính
tay anh làm , tặng em
vào sinh nhật lần thứ
tư . Anh đã rất shock
khi biết được sự thật
này . Nó nghiệt ngã và
cay đắng quá . Anh đã
định không nói ra, định
dấu kín chuyện này mãi
mãi nhưng anh lại không
đủ nhẫn tâm nhìn mẹ
chúng ta đau khổ và
ngày càng yếu đi như
vậy trong cái nỗi nhớ
con chồng chất . Chúng
ta thất lạc nhau 11 năm
rồi em ạ . Sau đám cháy
đó em đã hoàn toàn bốc
hơi ra khỏi cuộc sống
của anh . Ba mẹ đã rất
đau khổ và anh cũng
vậy . Mặc dù không
muốn chấp nhận cái sự
thật đau lòng này
nhưng anh mong em
hãy vì bố mẹ mà quay
về cùng anh em nhé …
Anh nhìn tôi giọng nói
ghẹn ngào , ánh mắt
tràn đầy niềm hy vọng .
Tôi biết chứ , tôi biết
mọi người anh cũng như
tôi đã quá mệt mỏi
trong cái vòng đời oan
nghiệt này rồi . Tôi đứng
lặng người nhìn anh
trân trối . Mới không gặp
mấy ngày mà nhìn anh
gầy và xanh xao quá .
Ánh đèn đường mờ
nhạt chiếu rọi lên khuôn
mặt phờ phạc của anh .
Tôi nhẹ nhàng đưa tay
lênchạm nhẹ vào đó
- Anh đã phải khổ tâm
nhiều rồi
Mưa nặng hạt quất nhẹ
vào mặt tôi đau rát .
Tôi quyết định sẽ theo
anh về , chấm dứt cái
tình yêu bé nhỏ của tôi
từ đây
Tít...tít ...
Một chiếc xe tải không
biết từ đâu lao xuất
hiện Nó đang lao đến
phía tôi và anh . Tất cả
mọi thứ như mờ dần đi
trước mắt tôi . Nước
mắt hòa quyện cùng với
nước mưa và máu , lúc
bày đây trái tim tôi như
ngừng đập . Trong giây
phút này vạn vật như
dừng lại . Chỉ còn lại tôi
và anh tồn tại trong
giây lát . Lắng nghe
từng giọt nước mắt
khẽ rơi .
KÍt....rầm ....
Tôi choàng tỉnh giấc khi
nghe thấy tiếng mở
cửa . Một bên gối tôi
nằm đã ướt đẫm nước
mắt thì ra tất cả chỉ là
một giấc mơ ...khiếp
thật . Tôi đưa tay lên
lau vội giọt mồ hôi còn
đọng lại trên trán ,
ngước mắt lên nhìn ông
anh trai vừa bước vào
phòng mà tự nhiên
trong lòng dâng lên bao
cảm xúc nghẹn ngào
- Anh...huhu - Tôi ôm
chầm lấy ổng , khóc òa
lên như một đứa con
nít đòi quà vậy .
- Sao vậy cô em gái bé
nhỏ của anh ...- lúc nào
anh cũng dịu dàng như
thế , lúc nào anh cũng
quan tâm tôi như thế ,
luôn ở bên tôi những khi
tôi cần anh nhất ... tự
dưng tôi lại bật cười ,
nụ cười nở rộ trên môi
tôi , một nụ cười hạnh
phúc .
- Trong giấc mơ , em và
anh là một cặp đấy - Tôi
cười ngây ngô nhìn anh
khẽ nói .
- Trời ... anh và em là
anh em ruột mà ...sao có
thể chứ ! - Anh gãi đầu
giã tai rồi dùng tay gõ
vào đầu tôi u rõ một cục
- Hì hì , mình ra biển đi
dạo nha anh . - tôi vơ
vội cái áo rồi kéo ông
anh đi nhanh ra biển . Đi
đến một tảng đá lớn tôi
và anh trèo lên ngồi
- Mặt trời lên rồi - tôi
khẽ ồ lên
Anh chỉ mỉm cười ,
không nói gì , vừa ôm
nhẹ lấy tôi , vừa ngắm
mặt trời lên . Mặt trời
tròn , to , sáng bừng cả
mặt biển .Ngàn vạn tia
nắng mai phản chiếu
xuống mặt nước và
xuyên qua cả dáng hai
người đang ngồi trên
tảng đá .Một cái dáng
rộng vững chắc một cái
dáng gầy mong manh cả
hai cái đều sáng bừng
lên theo ánh mặt trời
Tôi yêu ông anh trai của
tôi ... thực sự yêu rất
nhiều !
Kiếp sau ...
Kiếp sau ...
Nếu còn có kiếp sau ...
Tôi vẫn muốn được làm
em gãi của anh mãi
mãi ...!!
Hạnh phúc không phải là
một cái gì đó quá xa
xôi , nếu biết nắm bắt
bạn sẽ có tất cả.

Quay Lại
.::Trang Chủ::.
C-STAT
U-ON