Em rất hay ghen anh ạ.
Nhưng trên cả việc hay
ghen, em còn có lòng tự
trọng và niềm kiêu hãnh
của một đứa con gái “bị
xem” là tự tin nên em ít
khi thể hiện cái thói
ghen tuông của mình ra
mặt.
Ghen không phải là yêu.
Ghen là cảm giác muốn
sở hữu.
Tuy nhiên, trong tình
cảm, ai dám chắc rằng
muốn sở hữu không
phải là một phần của
tình yêu?
Em rất hay ghen anh ạ.
Nhưng trên cả việc hay
ghen, em còn có lòng tự
trọng và niềm kiêu hãnh
của một đứa con gái “bị
xem” là tự tin nên em
không bao giờ hoặc ít
khi dám thể hiện cái thói
Hoạn Thư của mình ra
mặt.
Tất cả mọi người nhìn
vào em, đều nói em
không biết ghen. Một cô
gái quá tuyệt vời và
“thoáng” làm sao, có
thể ngồi bàn ra bàn vào
những chủ đề nóng
bỏng đầy hứng khởi. Ai
yêu cô ấy thì sướng
quá rồi, được chăm như
chăm em bé, được
chiều như chiều baby và
lúc nào cũng tâm lý, chả
tranh cãi bao giờ, không
ghen tuông và luôn tôn
trọng đối phương triệt
để.
Nhưng thực ra đó là bề
ngoài em tỏ ra như thế,
vì em sĩ mà. Mọi thứ về
em đều đúng, người ta
tả rất không sai, chỉ có
một điều sai, là em
không phải ko biết ghen,
mà em ghen thâm,
ghen ngầm, ghen âm ỉ.
Em sẽ rất khó chịu nếu
anh nhìn một cô gái.
Nhưng em sẽ không nói
ra mà thay vào đó em
sẽ cười và nói rằng: “Cô
ấy xinh nhỉ?” Rồi cùng
anh bình luận hỉ hả ( nếu
anh muốn ) rằng thế nọ
thế kia.
Em sẽ rất bực mình nếu
biết anh đang tán tỉnh
hoặc tỏ ra thân thiết
với ai đó kể cả là nam
hay nữ, trừ em ra ( tất
nhiên).
Em có thể ghen cả với
đội bóng anh thích, em
sẽ ngồi với bộ mặt hậm
hịch, theo dõi hết cúp C1
không phải vì thích bóng
đá mà chỉ vì em ghen.
Nếu anh thích Chelsea,
em sẽ ngồi xem để trù
cho Chelsea thua đi. Hay
nếu anh thích MU, mặc
dù e cũng thích đội đó
lắm đấy, nhưng không
thể ko xem nó là kẻ thù,
khi anh quyết tâm để
wallpaper hình đội bóng
mà vắng cái mặt của
em. Bởi vì với em, nếu
anh thích nó, thì nó là
cái gì, em cũng sẽ xem
nó như … tình địch. Ôi
nhưng anh hãy cứ thích
bóng đá đi, thích đội gì
cũng đc, em sẽ giả vờ
ko ghen với mấy thằng
mặt quần đùi đến bẹn,
chạy lon ton tranh trái
bóng tròn .
Và em cũng chả thèm
giấu giếm nữa đâu, em
luôn tỏ ra friendly với
người yêu cũ của anh
( nếu tình cờ gặp, hoặc
là nghe anh kể ), nhưng
em sẽ ghét cô ta cực
kỳ, ghét không lý do gì
hết, chỉ đơn giản là vô
cùng ghét, vì cô ta đã
được phép sở hữu anh
trước em. Nói ra điều
này thì em đã lật bài
ngửa mất tiêu rồi. Sau
này ko dở trò thân thiết
với những cô tình, cô bồ
của anh được nữa. Buồn
ghê. Nói trắng ra thì nói
cho hết nha, mỗi lần
nhìn người yêu cũ của
anh, em ko muốn moi
gan móc tim, rạch mặt
thì hơi phí, nhưng em lại
luôn cười cái nụ cười
như mùa thu tỏa nắng
ấy chứ. Sợ chưa?
Anh đừng lo sợ nhé, em
chỉ dọa anh tí thôi. Em là
người biết nghĩ mà,
muốn người em yêu
được vênh mặt với
cuộc đời. Đi với anh, anh
đừng ghen nếu em
chăm lo cho bạn anh,
quan tâm đến gia đình
anh, và thân thiện với
những người xung
quanh anh. Bởi vì em
muốn người em yêu
luôn tự hào khi có em,
và nhận được những lời
khen vì đã yêu một cô
gái thật tuyệt vời.
Ghen tuông là một trò
chơi của cuộc đời, nó
sinh ra để cho người ta
tự dằn vặt. Em sẽ
không bao giờ để sự
ghen tuông lộ ra trên
khuôn mặt, chỉ đặt nó
trong lòng thôi.
Nhưng anh à, anh sẽ
chẳng bao giờ thấy sự
ghen tuông ấy, thể hiện
ra trên khuôn mặt hay
hành động của em. Em
sẽ luôn cười tươi như
hoa và tỏ ra bàng quan
cực kỳ với những gì mà
anh tập trung chú ý. Em
sẽ chẳng buồn liếc mắt
tới anh khi anh đang
xuýt xoa khen một cô
gái nào, càng “giả vờ”
cực kỳ siêu khi anh
đang lượn lờ comment
ảo tung chảo ( nếu có ).
Thực ra lúc đó em ghen
lắm đấy, nhưng mà
chẳng lẽ lại nói là em
ghen à? Sĩ diện để đâu?
No no
Em thích trong mắt mọi
người, và cả anh nữa,
em là một cô gái hết
sức bình tĩnh. Có lẽ em
muốn mình như vậy.
Thỉnh thoảng em còn
nói những câu rất cứng
như: Em không bao giờ
ghen . hoặc. Anh mà
ghen là anh mất em
đấy!
Nhưng anh à, thực ra
không phải vậy, em rất
hay ghen và em cũng
đôi khi rất thích nhìn
anh ghen. Thích cái cảm
giác anh càu nhàu về
việc sao em lắm thằng
tán thế, thích ra vẻ là
em cũng thích mấy
thằng đang để ý tới em
lắm cơ, để cho anh tức
lên ấy.
Đối với em, sự hậm hực
của anh khi ghen rất
đáng yêu. Vì em biết
anh là đàn ông, anh
cũng sẽ không thoát
khỏi tính sĩ diện bản
chân của nam giới, luôn
tỏ ra ta đây rộng lượng
và ứ cần đếch thèm.
Anh sẽ bứt rứt vì ghen
nhưng ko dám thừa
nhận thẳng, cứ lằng nhà
lắng nhằng dò hỏi rất vu
vơ.
Những lúc anh ghen mà
ko dám nói ra, anh thực
sự đáng yêu lắm. Em
muốn nhảy lên nhắm tít
mắt và ôm anh thật
chặt, eo ơi, sao dễ
thương và trẻ con thế
này?
Chúng ta đều là những
người đặt niềm kiêu
hãnh lên trên cả sự
ghen tuông mù
quáng. Điều đó làm
chúng ta trở nên thực
sự rất buồn cười. Không
dám thừa nhận là mình
quan tâm đến đối
phương nhiều lắm và
muốn sở hữu họ cưc
cực kỳ. Vậy thử hỏi,
ghen hay không ghen
thì mù quáng hơn
nào? )
Bởi vì người ta cứ bảo
và người cứ dạy chúng
ta rằng, khi yêu đừng
nên ghen tuông làm gì.
Người ta cứ nói, chỉ
những người thiếu tự
tin thì mới hay ghen và
thế này thế nọ.
Thế nên nếu ghen một
chút xíu thì cũng đáng
yêu chứ sao? Ghen một
chút xíu để cho anh biết
em muốn có anh nhiều
và em yêu anh lắm lắm.
hahaha, cũng trẻ con
buồn cười lắm, cũng
ngờ nghệch ngu ngơ
hơn nhiều cái vẻ cứng
rắn, phớt đời mà cô ấy
hay thể hiện ra đấy.
Giá như thọc tay vào
cuộc sống của người
khác khi mình yêu họ là
một việc đáng hoan
nghênh, thì em sẽ ko
ngại ngùng công khai sự
hậm hực vì tình ko giới
hạn của mình.
Nhưng, trên cả ghen
tuông và sự cắn xé bản
thân ấy, em biết rằng
anh cần có một cuộc
sống riêng. Tạo cho anh
một khoảng không gian
riêng là cách để anh tìm
về bên em khi mệt mỏi.
Em không ghen để anh
có thể nói những gì anh
nghĩ, chia sẻ những việc
anh làm mà không sợ
em oang oang bắt lỗi.
Em không tỏ ra quá
quan tâm tới những gì
anh nói, để anh không
cảm thấy lúng túng khi
trót nói sai.
Nhiều lần em biết rằng
anh nói dối, em cũng
không cố chứng minh là
anh đang dối trá để làm
gì. Lời nói dối đôi khi
cũng chẳng lấy gì làm
“nguy hiểm”. . Nhưng
thói quen giả vờ không
biết những thứ đã biết,
là cách em triệt tiêu
được cảm giác quá đỗi
nguy hiểm củai anh.
Nhưng thực lòng, em
không muốn anh nói dối
em đâu. Lời nói dối vô
hại thôi nhưng cũng làm
em buồn rầu, bởi vì anh
nói dối là anh đã không
tin em thì phải? Em
chẳng ngại là một cái
thùng nước gạo, cho
anh dạo qua đổ bớt nỗi
ưu phiền… nhưng trước
tiên, anh phải thành
thật với em mới được.
Ghen làm cho con người
ta rất hèn nhưng em sẽ
trèo lên cái hèn ấy. Thế
nên, cho dù em nói rất
cứng, em cười rất tươi,
tỏ ra rất bình thản, thì
thỉnh thoảng anh hãy
dùng sự nhạy cảm của
một người đàn ông tinh
tế, để biết được điều gì
có thể làm em buồn,
thứ gì có thể khiến em
vui và việc nào có thể
cho em cực kỳ sung
sướng. Bởi vì anh, nên
em đã cố gắng, chống
đối với thói xấu của
chính mình. Nên đôi khi
sự tinh tế của anh lại là
phần thưởng vô cùng to
lớn cho sự quan tâm
của em đến với anh!